Một vụ tai nạn tại kho:
Nhân viên nhà thầu xây dựng đi bộ đẩy xe vật tư cồng kềnh trên lối giao thông chính của xe nâng.
Cùng lúc, xe nâng chở hai pallet hàng hóa xếp chồng lên nhau, che khuất tầm nhìn. Theo quy định, lẽ ra phải chạy lùi để quan sát, nhưng người lái lại chọn chạy tới.
Kết quả: va chạm đã xảy ra.
Điều tra của Ban An toàn kết luận: “lỗi cá nhân”:
- Người đẩy xe bất cẩn.
- Người lái xe nâng không tuân thủ quy định.
Và hồ sơ khép lại.
Nhưng bản chất thì sao?
- Vì sao vật tư cồng kềnh được phép lưu thông trên tuyến chính mà không có biện pháp tách dòng hoặc cảnh báo phù hợp?
- Vì sao xe nâng chở hàng cao quá tầm nhìn vẫn được vận hành bằng cách chạy tới, không có quy trình giám sát tốt hơn việc phải chạy lùi khi vận chuyển 2 pallet chồng đôi?
- Và trên tất cả, vì sao tiến độ sản xuất và áp lực KPI khiến các bên chọn cách làm “nhanh hơn” thay vì cách làm “an toàn hơn”?
Và hơn thế nữa, nhân viên phụ trách an toàn bị kỷ luật vì đã để tai nạn xảy ra trong nhà máy. Từ đó, thông điệp ngầm đã được gửi đi: an toàn là chỉ là trách nhiệm của các cá nhân trực tiếp liên quan và của “người làm an toàn”, chứ không phải trách nhiệm của người quản lý khu vực và của mỗi người, mọi người lao động.
Đổ lỗi cho cá nhân giúp quản lý thấy nhẹ nhõm. Kỷ luật nhân viên an toàn giúp lãnh đạo cảm thấy “tôi đã có hành động rồi”.
Nhưng sự thật là: chính hệ thống thiếu đào tạo, thiếu hỗ trợ, và sự làm ngơ trước kế hoạch dồn dập mới tạo điều kiện cho tai nạn xảy ra và tiếp diễn.
Câu hỏi cho các nhà lãnh đạo và quản lý nhà máy: Bạn muốn kết thúc một vụ việc bằng việc kỷ luật một vài cá nhân, hay muốn kết thúc chuỗi sự cố bằng cách thay đổi hệ thống và văn hóa an toàn?
Văn hóa An toàn - Từ một vụ tai nạn xảy ra ở kho nhà máy
Huỳnh Minh Quang
Tác giả bài viết
Ngày đăng
Wednesday 29/10/2025 - 15:47
